Hi mọi người,
Lại tôi đây - 1 thành viên của YoungMonkeys Academy. Tôi không phải là một lập trình viên như bạn, nhưng tôi ở đây để chia sẻ cho các bạn những câu chuyện về đời sống, về nghề để bạn có thêm các góc nhìn khác nhau ngoài những dòng code "khô cứng" nha.
Lần trước tôi cũng có viết 1 bài chia sẻ về sở thích mua đồ công nghệ của chồng tôi, khá giống với hầu hết các anh làm nghề IT. Và hôm nay tôi kể tiếp về việc chồng tôi "nghiện" bàn phím, chăm như chăm "vợ bé" vậy, kkk
Chồng tôi có tận 2 "vợ bé" cơ, 1 là chiếc ô tô ngoài sân và 2 là cái góc 2 mét vuông ở góc phòng – nơi có cái bàn máy tính sáng trưng đèn LED từ đêm đến sáng.
Hồi mới cưới, tôi tưởng chồng mình giản dị lắm. Quần áo cả năm chỉ có vài cái áo thun dự án, giày đi mòn đế mới thay. Ở bài trước tôi còn tự tin bảo "May chồng tôi gọi là thích chứ không đua, chứ đua kiểu này thì vợ chỉ có chóng mặt." Nhưng tôi đã nhầm to! Năm nay đã khác, chồng tôi không "đốt tiền" vào quần hiệu, anh ấy đốt tiền vào những thứ mà theo anh là "vũ khí của một chiến binh Digital".

Cuộc tình mang tên "Bàn phím cơ"

Có một ngày, anh ấy mang về một chiếc bàn phím nhìn chẳng khác gì đồ chơi trẻ con nhưng cái giá bằng cả nửa chiếc tủ lạnh. Anh hào hứng bảo:
"Em nghe đi, tiếng Blue Switch này nó 'clicky' nghe sướng tai chưa? Như tiếng pháo nổ vậy!"
Và thế là, từ hôm đó, đêm nào tôi cũng được nghe bản giao hưởng "lạch cạch, lạch cạch" như có quân đoàn kiến đang hành quân trong phòng ngủ. Có lần tôi cằn nhằn, anh liền nhìn tôi với ánh mắt tổn thương: "Bàn phím là linh hồn của coder, gõ không sướng thì code sao ra Logic được hả em?"

Mê cung của những chiếc màn hình

Chồng tôi có một sở thích rất lạ: Phải có thật nhiều màn hình.
Hiện tại, bàn làm việc của anh trông không khác gì trạm điều khiển của NASA. Một cái để viết code, một cái để xem tài liệu, một cái để... theo dõi tin nhắn của vợ (anh ấy bảo thế cho nịnh). Mỗi lần thấy anh say sưa nhìn vào đống màn hình đen xì toàn chữ xanh đỏ, tôi lại tự hỏi: "Liệu anh có đang nhìn thấy ma trận (Matrix) như trong phim không?"

Đồ công nghệ là "bất tử"

Trong khi tôi có thể vứt một thỏi son chỉ vì nó hơi khô, thì chồng tôi có thể giữ một đống dây nhợ, đầu chuyển, và những con chuột máy tính hỏng từ thời "Napoleong".
Vợ: "Cái dây này nát rồi, vứt đi anh!"
Chồng: "Đừng em! Cái này là cổng chuyển đổi huyền thoại đấy, lúc cần không tìm đâu ra đâu."
Và thế là, kho báu của anh cứ thế đầy lên, gom hết vào 1 chiếc thùng giấy, xếp lên nóc tủ, để tiện cần là mang xuống lục lọi.

Hạnh phúc của anh thật đơn giản

Dù thỉnh thoảng có cằn nhằn về cái đống "đồ chơi" đắt đỏ kia, nhưng nhìn thấy gương mặt hạnh phúc của chồng khi được tặng một con chuột mới, hay khi anh tỉ mẩn ngồi lau từng cái Keycap, tôi lại thấy... cũng đáng yêu.
Hóa ra, đàn ông làm IT đơn giản lắm. Không cần nhà lầu xe hơi quá phô trương, chỉ cần một đường truyền mạng ổn định, một chiếc ghế công thái học thật êm, và một cô vợ hiểu rằng: "Mấy món đồ nhựa đen xì kia thực ra là cả một bầu trời đam mê của họ."
Thôi thì, "vợ bé" của anh không biết nói, không biết dỗi, lại còn giúp anh kiếm tiền nuôi vợ con, tôi đành rộng lượng cho phép anh "ngoại tình" với cái máy tính thêm vài năm nữa vậy!