Hi mọi người,
Lại tôi đây - 1 thành viên của YoungMonkeys Academy. Tôi không phải là một lập trình viên như bạn, nhưng tôi ở đây để chia sẻ cho các bạn những câu chuyện về đời sống, về nghề để bạn có thêm các góc nhìn khác nhau ngoài những dòng code "khô cứng" nha.
Hôm nay vẫn là câu chuyện về những "anh chồng hệ nhị phân" đây.
Người ta hay bảo phụ nữ chúng mình là những sinh vật phức tạp nhất thế giới, đặc biệt là trong khoản thời trang. Đi làm phải thanh lịch, đi chơi phải lộng lẫy, đi ngủ phải thoải mái. Ấy thế mà, trong ngôi nhà nhỏ của tôi, có một "thực thể" đã chứng minh điều ngược lại hoàn toàn. Đó chính là ông chồng làm IT của tôi.
Với anh ấy, khái niệm thời trang dường như đã được tối ưu hóa đến mức cực đoan: Đi làm - Đi chơi - Đi ngủ, tất cả gói gọn trong một bộ outfit duy nhất!

Buổi sáng: "Deploy" đi làm

Trong khi tôi loay hoay trước gương cả 20 phút để chọn xem váy này có hợp với giày kia không, thì chồng tôi chỉ mất đúng 30 giây. Công thức của anh ấy là: Một chiếc áo thun (thường là màu trắng vì lão chồng mình chỉ hợp màu trắng, đôi khi là chiếc áo đồng phục công ty hoặc của 1 dự án nào đó từ đời tám hoánh) + quần jean + đôi giày thể thao "chinh chiến" qua bao mùa mưa nắng.
Tôi hỏi: "Sao anh không mặc cái sơ mi em mới mua?"
Anh ấy đáp tỉnh bơ: "Cái này mặc vào code mới mượt, sơ mi vướng víu lắm em."
Vâng, với các anh, quần áo dường như là một loại "giao diện" (UI) đã được cấu hình sẵn, cứ thế mà dùng thôi!
À, vỏ quýt dày đã có móng tay nhọn, dạo này cơ quan chồng tôi thắt chặt vụ đồng phục. Chuyển qua mặc áo sơ mi, quần vải, giày tây. Haha, mỗi sáng kiếm đồ đi làm là lại kêu ca: "mặc như này khó chịu vỡi". Tôi thì kiểu: đấy, có cơ hội mặc áo vợ mua rồi, lên đồ thì cũng không đến nỗi nào.

Buổi chiều: Chế độ "Mobile" đi chơi

Cuối tuần, tôi rủ: "Chồng ơi, mình ra phố đi dạo tí nhé!". Tôi hí hửng vào thay bộ đồ năng động, dặm lại tí son. Giục chồng đứng lên thay đồ, ông kêu: với anh thì 5 giây. Bước ra phòng khách, tôi thấy anh ấy đã đứng đợi sẵn... vẫn trong bộ đồ từ lúc sáng.
Thực ra anh ấy cũng có "nâng cấp" nhẹ (Update version): Thay vì mang balo đựng laptop nặng trĩu, anh ấy để nó ở nhà. Thế là xong! Từ một nhân viên văn phòng mẫn cán, anh ấy biến hình thành "người đàn ông của gia đình" chỉ bằng cách bỏ cái balo xuống.
Logics của chồng tôi rất đơn giản: Nếu hệ thống (là bộ đồ) đang chạy ổn định, không có "bug" (không rách, không bẩn), thì việc gì phải thay đổi cho tốn tài nguyên?

Buổi đêm: Chế độ "Hibernate" đi ngủ

Đỉnh cao nhất là đây. Sau một ngày dài, khi tôi bắt đầu quy trình tẩy trang, dưỡng da và thay bộ pijama lụa mềm mại, thì anh chồng tôi chỉ cần... tháo thắt lưng, trút bỏ cái quần jean và leo lên giường với chính chiếc áo thun ban sáng.
Anh bảo: "Áo cotton công ty tặng này thấm mồ hôi tốt lắm, mặc ngủ cực phê". Thế là chiếc áo ấy hoàn thành trọn vẹn sứ mệnh "3 trong 1" của nó.
Tại sao họ lại "chung thủy" với một bộ đồ đến thế?
Ban đầu tôi cũng hay cằn nhằn lắm, nhưng sau khi sống chung với "lũ" lâu ngày, tôi mới nhận ra đằng sau sự đơn điệu đó là những lý do cực kỳ dễ thương:
  • Tiết kiệm RAM não: Thay vì dành 15 phút để chọn đồ, anh ấy dành 15 phút đó để kiểm tra lại hệ thống hoặc... ngủ thêm một chút.
  • Sự ổn định: Giống như cách các anh yêu một dòng code sạch, các anh cũng yêu sự đơn giản trong cuộc sống. Không màu mè, không cầu kỳ, nhưng luôn sẵn sàng khi cần.
  • Sự thực tế: Với các anh, giá trị của một món đồ nằm ở công dụng của nó chứ không phải ở cái mác.
Dù đôi lúc nhìn chồng "trăm ngày như một", nhưng chính cái vẻ giản dị đó lại có sự cuốn hút riêng. Vì tôi biết, dù anh ấy có thể sơ sài với chiếc áo đang mặc, nhưng anh ấy chưa bao giờ sơ sài với gia đình.
Có một anh chồng IT mặc đồ "All-in-one" cũng tiện lắm chị em ạ: Đi đâu cũng nhanh, giặt đồ cũng nhàn, mà quan trọng nhất là... tủ đồ của mình luôn chiếm 90% diện tích còn anh ấy chỉ cần một góc nhỏ xíu là đủ rồi!
Còn chồng các mẹ thì sao? Có cùng "hệ điều hành" tối giản này với nhà em không?