Hi mọi người,
Tôi là 1 thành viên của YoungMonkeys Academy. Tôi không phải là một lập trình viên như bạn, nhưng tôi làm 1 công việc liên quan đến ngành Công nghệ - đó chính là xuất hiện và chia sẻ cho các bạn những câu chuyện về đời sống, về nghề để bạn có thêm các góc nhìn khác nhau ngoài những dòng code "khô cứng" nha.
Ngược về quá khứ mấy năm về trước 1 chút nhỉ, lúc đó tôi và chồng tôi hiện tại vẫn là 2 người bạn, tình cờ nói chuyện lại với nhau sau 5 -6 năm quen biết về chủ đề liên quan đến công nghệ vì lúc đó tôi mới dấn thân vào mảng này (bẵng đi 5 năm chỉ có tương tác theo dõi nhau trên fb chứ không còn thường xuyên nhắn tin với nhau nữa),....thôi, tua luôn đến đoạn sao chồng tôi định bỏ nghề nhé, chứ chuyện tình của tôi thì chắc chả ai quan tâm đâu :D
Năm 2020, dịch Covid bùng phát, tất cả mọi lĩnh vực đều ảnh hưởng, giãn cách các kiểu khiến cuộc sống, công việc của bao người đảo lộn. Duy chỉ có ngành CNTT là ít bị ảnh hưởng nhất, vì lúc đó mọi người có xu hướng lựa chọn mua/bán online nhiều hơn. Tôi lúc đó làm việc cho 1 trung tâm tuyển sinh ngành CNTT (giờ đóng cửa rồi), vẫn tuyển sinh đều (khó cái là chuyển từ học offline qua online thôi). Còn chồng tôi, làm việc cho 1 công ty A, được cử đi onsite tại 1 công ty lớn (công ty S) - đây là nơi mà chồng tôi đã định bỏ nghề, trước khi nghe tôi chuyển qua làm cho 1 ngân hàng lớn.
IT1.png
Kể chi tiết hơn chút, thì thực ra lúc đó chồng tôi mới đi làm thôi, kiểu đang "lom dom" lắm, nhiều kỹ năng chuyên môn còn phải học hỏi nhiều. Sau mấy tháng được đào tạo ở công ty, thì được đẩy đi onsite. Qua đây mọi thứ quá lạ lẫm, cứ như "1 chú ngựa non" lần đầu được thấy 1 thảo nguyên rộng lớn ấy. Chả biết bắt đầu từ đâu và sẽ làm gì đây. Rồi chồng tôi cũng được phân team, giới thiệu có lead hỗ trợ. Hên thế nào mà trúng ngay anh lead "khó tính". Thế là sự chán nản bắt đầu từ đây.
Nếu như bạn cũng là 1 người mới đi làm sẽ hiểu cảm giác này nhất. Việc thì chưa quen, người để chỉ dẫn thì không nhiệt tình. Sáng đến chấm công, lên ngồi trước 2 chiếc màn hình và bộ bàn phím được cấp, vẫn bắt đầu vào việc. Nhưng vì hệ thống mới, nên nhiều cái còn bỡ ngỡ, phải vừa học vừa tìm hiểu rồi làm, làm đến đâu không biết thì hỏi nghiệp vụ đến đó. Nhưng khi hỏi thì không được hướng dẫn, kiểu "bị cho ăn quả bơ'', nên phải tự bơi. Hoặc nếu có hướng dẫn thì cũng hời hợt, qua loa cho có. Lặp đi lặp lại như thế mỗi ngày, sáng đến chấm công, làm, trưa đi ăn, ngồi lân la cafe lúc, lại lên làm rồi về. Chồng tôi bảo cảm thấy nhàm chán, điều chán nhất đó là dùng Công nghệ cũ, không thấy bản thân học hỏi được gì cả. Để tôi phân tích thêm góc nhìn của tôi khi chồng tôi bảo thế nha:
Thứ nhất, chồng tôi là người khá hòa đồng, thích sự vui vẻ, nói đúng hơn là "khá nhây", nhưng đi làm thì toàn những người "mặt lạnh như tiền", nên đi làm chồng tôi không thấy niềm vui ở môi trường làm việc này. Thứ hai, chồng tôi thích mày mò và được học cái mới nhưng ở đây thì không. Thứ ba, vì trước giờ chưa đi làm ở đâu (vì ra trường, đi học việc xong là được giao sang đây làm luôn rồi) nên chưa có cái nhìn rộng hơn về những môi trường khác, nên sẽ bị bó hẹp và nghĩ à môi trường công sở của dân IT là như này.
Có hôm buổi trưa gọi video cho tôi nói chuyện, thấy cứ lủi thủi ở ghế đá, rồi than vãn rằng muốn bỏ nghề, rồi tìm kiếm 1 công việc khác như làm kinh doanh chẳng hạn. Và tôi phải vực dậy tinh thần cho anh ta, vì hơn ai hết, tôi - đang làm 1 cv kinh doanh nên tôi hiểu nó sẽ khó khăn như nào. Tôi chia sẻ rằng, thời buổi khó khăn vì dịch bệnh, có được 1 công việc là quá tốt rồi, vậy nên phải cố gắng, nếu cảm thấy không cố được thì hãy bắt đầu ở 1 môi trường mới khác, nhưng nhất định KHÔNG ĐƯỢC BỎ NGHỀ. Vì tôi hiểu chồng tôi, không hợp với kinh doanh, càng không hợp với những công việc phải chạy đôn chạy đáo từ nơi này qua nơi khác. Chồng tôi thích sự tập trung, có lúc ngồi máy tính cả 1 buổi chỉ để tìm được 1 giải pháp cho 1 dòng lệnh nào đó, hoặc ngồi cả ngày để học 1 công nghệ mới. Và đặc biệt, như ở trên tôi có nói, vì tôi làm cho trung tâm đào tạo lập trình nên tôi biết nhu cầu học và phát triển trong ngành CNTT là như thế nào. Chỉ 1 câu nói này của tôi đã vực dậy tinh thần chồng tôi lúc đó: "Có rất nhiều người nghỉ việc, tay ngang chuyển qua học lập trình để mong muốn có 1 công việc tốt hơn, họ phải đi 1 đoạn đường nữa mới đến vạch xuất phát. Vậy tại sao anh có nền tảng, được đào tạo từ 1 Học viện lớn về ngành thì lại muốn bỏ việc. Ngoài kia có biết bao nhiêu người đang mong muốn được như anh nhưng chưa làm được, mình đang ở vạch xuất phát rồi nên cứ thế bước thôi".
Và từ hôm đó, chồng tôi thay đổi suy nghĩ, sau đó không lâu, anh ấy đã có 1 quyết định, cho đến nay thì thấy quyết định đó là đúng đắn....Tôi sẽ kể thêm cho bạn ở phần 2 nha ^.^

Bạn kết luận được gì?

Bài này tôi chia sẻ không phải khoe mẽ gì, tôi chỉ muốn kể 1 câu chuyện thật, nếu bạn là người đang mông lung về lựa chọn của mình, hay đang chán nản muốn bỏ nghề vì khó khăn ban đầu. Thì hi vọng câu chuyện này sẽ giúp bạn có thêm động lực để làm tiếp, bước tiếp. Thế nhé, good luck, nhớ ghé bài sau nghe tôi kể tiếp nha.